Trang chủ

Thứ Tư, 4 tháng 7, 2012

[F&F] You are my best friends!

Đối với một đứa thường chơi một mình từ nhỏ như Sora...thì việc có được bạn thật là quý. Tình bạn đối với So quan trọng như gia đình vậy. Năm cấp hai cứ ngỡ sẽ không bao giờ có được nhưng...dần dần So cũng có thể có được bạn thân. Phương, Bích, Như, Đạt, Hải tuy rất ít nhưng thà không mang danh thân thiện còn hơn thân thiện quá rồi bị đem ra làm trò đùa. Phương và Đạt là trùm đầu óc đen tối của lớp...chậc...Bích thì thân nhờ năm lớp 7 ngồi chung...Như thì năm lớp 9 ngồi chung nhưng hình như là thân từ trước rồi...Hải tuy mới lên học chung 2 năm nhưng vẫn thân. Gặp nhau rồi nói chuyện hợp, chơi chung, giận hờn,... chả biết lúc nào So và các cậu lại trở thành bạn thân...(thân trong suy nghĩ của So á). Quả thật là So cảm thấy rất vui...nhưng niềm vui lại đi kèm với sự lo sợ...lo sợ rồi một ngày sẽ lại phải chia tay nhau hoặc giận hờn nhau rồi mọi thứ lại tan vỡ. Ngày lại qua ngày, khoảng thời gian So lo sợ đã đến... Thi tuyển vào lớp 10... So và chuyên toán...Như vào chuyên văn...Phương, Bích, Đạt, Hải lại học trường khác...ôi sao mà...cảm thấy sao ấy...nỗi buồn cứ đến với So...buồn lắm...vì phải chia tay với các cậu...rồi sau này chúng ta có thể thân như trước không? có còn nhớ nhau không? rồi những kỉ niệm sẽ mãi trong tâm trí ta chứ? Ôi "bạn bè"...Chúng ta đã cùng đi ăn khắp nơi, tám nè, nói mấy thứ "đen tối" nè, lại còn diễn trò chứ, hẹn nhau đi chụp hình rồi chạy show đi học mà phải mắc mưa,...hahaha...rất ít kỉ niệm nhưng sao mà nhớ quá. Vừa nghỉ học trước khi thi hẹn đi ăn mà tập trung không đủ 6 đứa...một mình So gọi đi kêu...sau thi cũng vậy...rồi sau này cũng vậy ư?...So chỉ mong sau này So gọi các cậu sẽ trả lời, sẽ nói chuyện với nhau như trước. Vào trường này...So cứ cảm giác ấy...các cậu không hiểu đâu...So sẽ không bao giờ coi thường các cậu...vì So cũng có nỗi buồn mà...vả lại các cậu rất quan trọng với So. So chỉ ước thời gian dừng lại để chúng ta được mãi ở cạnh nhau...nhưng không có gì là mãi mãi cả. Gặp nhau để rồi rời xa nhau...nhưng nhờ vậy chúng ta mới có thể trân trọng những khoảng khắc vui vẻ bên nhau. So cũng vậy, sẽ trân trọng những kỉ niệm bạn bè đến khi nào mà không còn có thể nhớ (bởi vì So đã nói không có gì là mãi mãi..hì..). Dù cho không còn gặp nhau nhiều...nhưng chúng ta vẫn còn gặp lại, vẫn còn có thể chơi với nhau phải không? So sẽ cố giữa liên lạc với các cậu...lần này So sẽ không đánh mất "bạn bè" nữa đâu! Vì vậy...làm ơn hãy bắt máy khi So gọi nhé!!! 
Năm học mới lại bắt đầu, So chúc cho Phương, Bích, Như, Đạt, Hải sẽ có được nhiều thành tích tốt, luôn gặp nhiều may mắn trong cuộc sống...và cuối cùng...BYE BYE VÀ HẸN GẶP LẠI NHỮNG NGƯỜI BẠN ĐÁNG QUÝ CỦA SO!!! (không nói "tạm biệt" đâu vì đối So "tạm biệt" khác với bye bye).
Bye and see ya~I love you-my friends~Sora Koyama
Hãy cùng nhau nghe bản nhạc này nhé các bạn (nhớ coi lời) ^^


Thứ Năm, 28 tháng 6, 2012

[My dreams] Happy valentine - Chap 3

Chap 3: A Dream - Một giấc mơ

"Tích tắc...tích tắc..."

Lại một lần nữa tôi nghe thấy nó...một âm thanh quen thuộc...tiếng dồng hồ đang chạy...Gì vậy nhỉ? Ở đây tối quá...Màn đêm bao phủ quanh người làm tôi thật khó chịu và không thể nhìn rõ được gì cả. Những đốm sáng trong tối cứ như là những vì sao vậy...nó thật đẹp. Ưm...mà thật ra tôi đang ở đâu đây!? Ai đó đang ngồi cạnh tôi, đang nắm chặt bàn tay tôi. Đôi bàn tay này thật ấm áp...Tôi "dường như" rất hạnh phúc khi được ở bên người này. "Bầu Trời đêm thật đẹp phải không Mizuki-chan?" Người lạ mặt hỏi tôi. Tối quá nên tôi không thể biết được đây là ai, tôi trả lời với thái độ lúng túng :" Ừm...ưm mà cậu là ai vậy?" Người lạ mặt mỉm cười:"Hì...cậu biết tớ là ai mà!". Cậu ấy là ai? Sao cậu ta lại nói vậy...nhưng có lẽ cậy ấy nói đúng. Cảm giác quen thuộc này...tôi đã từng gặp cậu ấy ở đâu rồi."Mizuki-chan...tớ đi đây" Cậu ấy đột nhiên ngồi dậy và bỏ đi. "Đợi đã!!!" tôi dồn hết lực chạy theo cậu ấy, kêu thật to chỉ với mong muốn cậu ấy dừng lại và rồi cậu ấy sẽ cho tôi biết cậu ấy là ai. Vì sao tôi lại cảm thấy lo sợ và tim tôi đau đến dường này...mọi cảm xúc này chỉ vì nhìn thấy cậu ấy chạy mất!? Tại sao tôi lại đuổi theo cậu ta..."Ánh sáng?" mọi thứ xung quanh sáng lên đột ngột...tôi chẳng thể thấy được gì cả...
"Tích tắc...tích tắc..."
Một chiếc đồng hồ ư? Lại là chiếc đồng hồ đó...nó vẫn đang chạy...Quan cảnh này...màu trắng, những bánh răng, con số và chiếc đồng hồ có gì liên quan đến tôi chăng? Tôi không thể nhớ được điều gì nhưng...quan cảnh này lại làm cho tôi có một cảm giác khác. Một sự căm ghét và nỗi buồn ập đến bên trong tôi...nó làm tôi đau...đau lắm...
"Tích tắc...Tích tắc...cạch..."
Chuyện gì đang xảy ra vậy? Mọi thứ đều ngừng chuyển động. Hả!? Cái quái gì đang diễn ra đây? Đồng hồ đang chỉ 11h những con số 14-2...thứ bảy...không...đúng hơn là...!!! 11 giờ tối thứ bảy ngày 14-2!!! Gì vậy chứ? Sao lại đau đến thế này...nước...nước mắt của tôi cứ tuôn trào ra không ngừng..."Tại...sao chứ?...hic...đau quá..."."Tạm biệt...Mizuki-chan" Ai vậy? Ai đang đứng cảnh chiếc đồng hồ vậy?...Là người lúc nãy, người đã ngồi bên cạnh tôi...nắm lấy tay tôi...ư...Đúng rồi!!! "Đợi đã! Tớ biết cậu là ai rồi! Cậu là..."

Hết chap 3: A Dream - Một giấc mơ
Sora Koyama-Blue Sky/Sky of memories
Bản viết lại trên blog: 10h 10' sáng 29/06/2012

Thứ Năm, 10 tháng 11, 2011

[Album] Bé mèo

•*´¨`*•.¸¸.•*´¨`*•.¸¸.•*´¨`*•.¸¸.•*´¨`*•.¸¸.•
::::::::~Album của bé mèo ~::::::::
•*´¨`*•.¸¸.•*´¨`*•.¸¸.•*´¨`*•.¸¸.•*´¨`*•.¸¸.•

Miêu đại gia nè...

Cool chưa nè?

Mặt ngố quá...kawaii~....

Một cục tròn quay nhìn ấm áp quá...

Che mặt lại làm chi hở bé?
Mặt chảnh ghê chưa kìa!

Không còn có thể thấy con mắt...ahahaha!

Cứ nằm chường chường ra đó...

Đây có thể được gọi là tài năng? (không hề được chủ tập nhưng lại biết "đi" đúng chỗ)

Thứ Bảy, 29 tháng 10, 2011

Chap 2: My heart - Trái tim em

Chap 2: My heart - Trái tim em
"Tích tắc...tích tắc"
Thời gian trôi thật nhanh...Trong khoảng tời gian đó tôi và Kyoya-kun ngày càng thân nhau hơn. Nhờ đó tôi mới biết được ngoài tôi ra Kyoya-kun không hề có một người bạn nào cả. Tôi không hiểu tại sao lại như vậy, theo đúng một người con nhà danh giá thì sẽ có rất nhiều kẻ theo bám chứ!? Thật lạ...dường như mọi người không hề chú ý đến sự tồn tại của Kyoya-kun...
Những ngày nay, mỗi khi tôi gặp Kyoya-kun tim tôi chợt đập nhanh một cách bất thường, nói chuyện cũng không ự nhiên như trước nữa...a! hay là...không thể nào...có khi nào tôi bị "bệnh tim" không nhỉ!? hix...
Từng ngày, từng ngày trôi qua và giờ đây, trong đầu tôi chỉ toàn là hình bóng của Kyoya-kun. Tôi không thể nào ngừng lo lắng về cậu ấy, không ngừng suy nghĩ về cậu ấy...
"Tích tắc...tích tắc..."
Thời gian lại tiếp tục trôi...Chẳng mấy chốc đã đến ngày 13 tháng 2. Giờ giải lao hôm nay, Kyoya-kun đột ngột rủ tôi lên sân thượng ăn trưa. Tôi cứ nghĩ mình thể ăn ngon hơn ở một nơi yên tĩnh ở sân thượng của trường nhưng...cái vẻ mặt nhìn tôi một cách nghiêm túc của "hắn" làm tôi không thể nuốt được thứ gì vào bụng cả. Tôi bực bội hỏi Kyoya-kun:" Này tên kia! Rủ người ta lên đây rồi bộ tính không cho nười ta ăn hả gì mà nhìn chằm chằm vậy!? Có chuyện gì à?" Kyoya-kun vẫn không hề thay đổi nét mặt, cậu ấy trả lời :"Mizuki-chan...cậu...cậu có biết rằng tớ..." Không khí xung quanh yên tĩnh lạ thường...lại thêm cái giọng nói lấp ba lấp bấp của Kyoya-kun càng làm tôi thêm hồi hộp. "Kyoya-kun! tớ có chuyện gấp rồi! mai nói luôn nhé! Bye bye!!" Tôi cố tình lấy cớ để chạy khỏi cậu ấy. Thật kì lạ...tim tôi cứ đập mạnh mãi...đập mạnh hơn cả mọi khi...Khi quay đầu lại nhìn Kyoya-kun tôi thoáng thấy gương mặt buồn bã của cậu ấy. Tim tôi đau lắm nhưng...tôi...chân tôi không thể nào dừng lại được. Kể từ lúc đó tôi luôn tìm mọi cách để tránh mặt cậu ấy...tôi...tôi đã nhận ra được một điều quan trọng "Tôi yêu Kyoya-kun". Tôi không hiểu sao...đúng ra khi nghe cậu ấy nói với mình dù là bất cứ chuyện gì đi nữa thì tôi cũng phải cảm thấy vui chứ...nhưng sao tôi lại cứ chạy trốn mãi thế này nhỉ!? Tôi không thể nào can đảm gặp Kyoya-kun và nói chuyện một cách bình thường như trước chỉ vì tôi sợ cậu ấy nói ra điều gì chăng? Một đều mà tôi không muốn nghe. Tôi không biết điều đó là gì cả...nhưng mỗi khi tôi suy nghĩ về những việc này trái tim tôi đau thắt lại một cách lạ lùng...

Hết Chap 2: My heart - Trái tim em

Sora Koyama-Blue Sky/Sky of memories
Bản viết lại trên blog: 6h 45' chiều 24/06/2011

[My dreams] Happy valentine - Chap 1

Chap 1: The life - Cuộc sống
" Tích tắc...tích tắc..."
Tiếng gì vậy nhỉ? Tôi đang ở đâu đây!? Sao mọi thứ xung quanh đều màu trắng thế? Bánh răng? Những bánh răng đang quay. Phía trước mặt tôi là gì thể nhỉ? Hình như là...Đúng rồi!! Trước mặt tôi bây giờ là một chiếc đồng hồ.
"Mizu...ki..."
Tôi nghe thấy tiếng gì đó...Ai đang gọi tôi vậy? Bên cạnh chiếc đồng hồ là thứ gì đó mà tôi không thể nào nhìn rõ được. Một bóng người ư!? Người đã gọi tên tôi... Tôi vội vã chạy về hướng người ấy :" Cậu là ai? Hey! đợi đã! đừng có đi!! Tớ muốn biết cậu là ai, tại sao cậu lại biết tên tớ. Đợi tớ!!!" Tôi đã cứ tưởng có thể biết người đó là ai nhưng...người ấy cứ chạy và rồi...biến mất trong màn sương trắng...Cậu ấy là ai? Sao lại gọi tên tôi rồi bỏ chạy?
"Reng! reng! á! RẦM! Ui...đau quá...Gì vậy nhỉ? Sax... thì ra là mình té giường...Mấy giờ rồi? Ể!? sắp trễ học rồi!!! tiêu mình rồi. Thay đồ nhanh lên mới được!?" Các bạn thấy đấy, tôi là một người rất mê ngủ nên sáng nào tôi cũng ồn ào như vậy và sáng ngày hôm nay cũng không ngoại lệ. "Thưa ba mẹ con đi học!" tôi vội lấy miếng bánh mì do mẹ đã chuẩn bị cho tôi và hối hả lao ra khỏi nhà. Tên đầy đủ của tôi là Mizuki Kirishima. Như đã nói tôi là người rất mê ngủ nhưng bù lại ông Trời đã ban cho tôi khả năng chạy nhanh này. Sáng nào tôi cũng chạy đua với thời gian và đương nhiên tôi là người thắng cuộc.
"Xoẹt, rầm!" hú hồn, vừa kịp giờ. Các bạn thấy đấy, hôm nay tôi cũng là người thắng cuộc. "Chào buồi sáng Fune-chan" Tôi đến bàn của mình, cất cặp vào chào nhỏ bạn thân ngồi bên cạnh. Fune-chan mừng rỡ chào tôi:" chào Mizuki-chan!!" Mà sao...hôm nay tôi thấy nhỏ có gì đó vui hơn mọi khi, tôi hỏi :" hôm nay có chuyện gì mà Fune-chan vui quá vậy?Á!" Fune-chan ôm lấy tôi, nói:" Cảm ơn Mizuki-chan nhiều lắm. Nhờ cậu mà tớ tìm thấy sợi dây chuyền do Yuichi-kun đã tặng tớ. Tớ để mất nó hồi năm ngoái, tớ cứ nghĩ là sẽ không bao giờ tìm thấy được...híc..." Con nhỏ này...lại mít ướt nữa rồi. Tôi nhéo mũi Fune-chan và nói với nhỏ:" Cậu lại mít ướt nữa rồi, vào toilet rửa mặt đi không thôi tên Yuichi lại mà thấy cái gương mặt xấu này là bỏ cậu luôn" Nghe tôi nói xong Fune hoảng hồn chạy đi rửa mặt. Vẫn chưa đến giờ học nhỉ...Sáng nay có lẽ tôi thức sớm hơn mọi khi...chắc tại giấc mơ đó...thật là kì lạ...À quên, nếu tôi không nói ra thì các bạn cũng không thể biết vì sao tôi có thể giúp Fune-chan tìm lại sợi dây chuyền cậu ấy đã bỏ mất từ năm ngoái nhỉ!? Tôi có hai khả năng Trời ban, ngoài khả năng chạy nhanh ra tôi còn có khả năng thứ hai là nhớ rõ tất cả những thứ đã xảy ra mà tôi đã được chứng kiến tận mắt. Nhờ khả năng thứ hai này tôi có thể tìm ra sợi dây của Fune-chan một cách dễ dàng. Tuy nhiên...đã có một thứ gì đó...một thứ quan trọng mà tôi đã đánh mất, tôi vẫn không thể nào nhớ ra được...
"Ahaha...hôm nay cậu lại ngủ nướng nữa à? Lập kỉ lục rồi, chúc mừng nha" Một giọng nói ở sau lưng cất lên làm tôi giật mình đứng dậy và hét thật lớn. Etou...trong lúc lo suy nghĩ tôi đã không biết lớp học đã bắt đầu từ lúc nào. Mọi người trong lớp đều nhìn tôi. Thầy giáo mắng tôi:" Trò Kirishima! trò đang làm gì thế? Ngủ gật à!? Trò có thể ngủ trong một tiết học hay do một giáo viên giỏi như tôi giảng à!?". Thầy vừa dứt lời xung quanh tôi đã bắt đầu có những tiếng cười khúc khích. Thú thật là tôi không thể nào nhịn cười được trước "gương mặt gấu trúc đang giận dữ" của thầy và vì ông thầy này có bệnh "cực nổ". Chỉ vì tôi được thầy "gấu trúc" dạy học nên tôi cũng không thể nào tránh được bệnh "cực nổ". "Em xin lỡi thầy nhưng em có thể nói nhỏ với thầy một chuyện không?" Tôi cười với vẻ mặt đầy nham hiểm, hỏi thầy. Thầy gật đầu đồng ý. Tôi lại gần và nói nhỏ vào tai thầy :" Thứ năm, ngày 24 tháng 12 năm ngoái. Vào lúc 9h tối, em đã bắt gặp thầy ở trên đường. Thầy đã lợi dụng gương mặt trẻ của mình để cải trang thành 1 nam sinh trường chúng ta. Thầy đã lừa gạt và đã hẹn hò với 1 cô nữ sinh trung học. Chị ấy tên là Nana Onodera. Nana-san là học sinh năm ba của trường nữ sinh..."." Được rồi! thầy sẽ tha em lần này, nhớ đừng tiết lộ chuyện này với ai nhé?" thầy "gấu trúc" nhìn tôi với cặp mắt van xin. Hừm...đúng là ông thầy dê. Tôi lục đục đi về chỗ của mình. Mà càng nghĩ càng tức. Chỉ tại tên đáng ghét ngồi sao lưng tôi mà tôi bị thầy mắng. Hắn đúng là một người ồn ào và phiền phức. Sẵn đây giới thiệu cho các bạn biết tên đầy đủ của hắn là Kyoya Takahashi.
"Mizuki Kirishima!"
"Oái! làm gì kêu tên đầy đủ của người ta ra vậy?" Hắn kêu tên tôi làm tôi giật cả mình. Kyoya-kun trả lời :" Vì tớ thấy cậu đang mơ màng nên mới gọi vậy thôi. Này! Tối chủ nhật đi ngắm sao với tớ được không?" Kyoya-kun rủ tôi đi cùng ư...Tôi tỏ ra vẻ kiêu hãnh rồi trả lời:" được rồi, tớ sẽ đi" Kyoya-kun nhì tôi cười:" Hey! Nhớ đem chocolate cho tớ nhé? Hôm đó là Valentine mà. Haha..." Tôi trả lời lại :" Xì! Còn lâu! Cậu mơ đi, sẽ không có đâu" Kyoya-kun nghĩ tôi là ai chứ...thôi mà không sao...tặng cho cậu ấy một ít chocolate cũng không chết ai.
"Tích tắc...tích tắc..."
Ngày hôm nay cũng như mọi ngày, tôi được Kyoya-kun "chở" về bằng chiếc xe đạp mắc tiền của cậu ấy. Vì sao lại là "mắc tiền"? Hời...đơn giản thôi...nhà của Kyoya-kun rất khá giả. Nói trắng ra luôn thì nhà cậu ấy rất rất giàu. Tuy nói là "chở" nhưng thật sự là tôi không hề dám ngồi lên chiếc xe đạp có giá trị lớn như vậy. Nói "chở" ở đây có nghĩa là: tôi đi bộ còn Kyoya-kun dẫn xe đi theo tôi. Mà có nói gì thì nói, dù nhà cậu ta giàu như vậy nhưng Kyoya-kun vẫn chơi với tôi. Nếu để ý kĩ thì các bạn sẽ thấy ngày nào đi học về với tôi cậu ấy đều kéo tôi vào quán mì ramen và bắt đầu xơi hết mấy chục tô mì... Về thức ăn Kyoya-kun mê nhất là món mì ramen còn về sở thích thì cậu ấy thích được ngắm bầu Trời đêm. Kyoya-kun luôn muốn tìm hiểu về các vì sao trên Trời. Kyoya-kun là một người ồn ào, phiền phức nhưng thật ra cậu ấy cũng có mặt tốt. Dù có dẫn tôi đi chơi đến đâu đi nữa cậu ấy vẫn đưa tôi về đến tận nhà rồi rồi Kyoya-kun mới về. Cuộc sống của tôi cũng bình thường như bao người khác. Tôi kết thúc một ngày đầy mệt mỏi bằng một giấc ngủ ngon và đêm nay tôi cũng vậy.

Hết chap 1: The life - Cuộc sống
Sora Koyama-Blue Sky/Sky of memories
Bản viết lại trên blog: 9h 23' tối 05/05/2011

[My dreams] Happy Valentine

»-(¯`v´¯)-» (Happy
Valentine) »-(¯`v´¯)-»
 Story: Mizuki Kirishima - một cô gái luôn lúc nào cũng chạy đua với thời gian. Cuộc sống của Mizuki cũng như bao người khác, đến lớp học rồi lại về nhà. Cô có rất nhiều bạn thân vì vậy Mizuki rất vui và lúc nào cô cũng hãnh diện về bản thân mình vì có những khả năng đặc biệt. Cô được ông Trời ban cho hai khả năng là chạy nhanh và luôn nhớ tất cả những sự việc mình đã chứng kiến...tuy vậy...nhưng đã có một thứ cô không thể nào nhớ được...thứ quan trọng nhất....
"tích tắc...tích tắc...
...những bánh răng lại tiếp tục quay..."

 Sora-chan: Đối với Sora Happy valentine không giống với các câu chuyện khác...chậc...chắc tại mấy cái khác do nằm mơ...rồi thức dậy nhớ sắp xếp lại, vẽ rồi tự tưởng tượng lời thoại...còn không có hứng lên vẽ tầm phào vài ba truyện có vài cái là đặt tên nhân vật =3=...còn cái này thì...nói ra cũng hơi mắc cỡ...Happy vanlentine là do So có hứng là từ anime "Toki o Kakeru Shoujo" "Bungaku Shoujo Movie" chủ yếu là  "Toki o Kakeru Shoujo" vì cặp chính ở trong đó...chậc...mới đầu Happy valentine được viết dưới dạng truyện ngắn (hứng lên viết) sau đó còn vài tình tiết So thấy còn mơ hồ nên lấy sổ tay khác ra viết lại và dựa vào sường truyện để chia chap (có nhiều sổ tay lắm tại có cái bệnh thấy đồ dễ thương chịu không nổi nên... -///- ) sau đó lại viết lên blog nên Happy Valentine được chỉnh sửa ít nhất 3 lần (dù chỉnh nhiều nhưng vẫn tệ vì So dở văn). Mizuki cũng khác với mấy nữ chính khác vì có câu chuyện trước khi hình ảnh "Mizuki" được vẽ ra giấy...Dù biết là So chỉ viết chơi và có thể nó không hay nhưng...So mong mọi người đừng ăn cắp nội dung của Sora...(ăn cắp là ta bắt lên Sky of Memories/Blue Sky làm nô lệ cho tiểu thư đấy :3 ) Sora sẽ rất vui nếu mọi người cho ý kiến "Thật" ^///^
(¯`'•.¸(¯`'•.¸† Chap 1: The life - Cuộc sống †¸.•'´¯)¸.•'´¯)

(¯`'•.¸(¯`'•.¸† Chap 2: My heart - Trái tim em †¸.•'´¯)¸.•'´¯)

(¯`'•.¸(¯`'•.¸† Chap 3: A Dream - Một giấc mơ †¸.•'´¯)¸.•'´¯)

Thứ Hai, 17 tháng 10, 2011

Nó!

Nó!
Nó luôn kiêu hãnh mỗi khi ngự ven đường vì mọi người phải nhẹ nhàng bước đi cẩn thận khi gặp nó, nó luôn tự hào vì có một làn da vàng rực chói sáng như những thỏi vàng trong tiệm Kim Hoàn, nó luôn vui sướng khi tung tăng trong dòng nước và nhìn thấy lũ cá đang thèm thuồng chiêm ngưỡng nó.
Nhưng bất chợt một ngày, nó vô cùng đau khổ khi nhận ra rằng: nó chỉ là...cục "ứt".

My Father